79 NĂM – MỘT LỜI TRI ÂN CHƯA BAO GIỜ CŨ
79 NĂM – MỘT LỜI TRI ÂN CHƯA BAO GIỜ CŨ 
Có những cuộc trở về không bằng bước chân, mà bằng ký ức. Có những cuộc đoàn viên phải chờ đợi hàng chục năm, thậm chí gần trọn một đời người.
Và có những người con của đất nước, sau khi nằm xuống vì độc lập, tự do của Tổ quốc, vẫn đang được đồng đội và các thế hệ hôm nay âm thầm tìm kiếm, với mong muốn đưa các anh, các chị trở về quê hương, trở về với gia đình, trở về trong vòng tay của những người thân đã mỏi mòn chờ đợi.
Năm nay, chúng ta kỷ niệm 79 năm Ngày Thương binh – Liệt sĩ, ngày 27/7/1947 đến 27/7/2026.
Chiến tranh không chỉ cướp đi sinh mạng của những người ngã xuống, mà còn lấy đi tuổi trẻ của cả một thế hệ. Vì thế, điều chúng ta tưởng niệm hôm nay không chỉ là sự hy sinh, mà còn là những ước mơ còn dang dở: một mái nhà chưa kịp dựng, một người mẹ chưa kịp phụng dưỡng, một gia đình chưa kịp hình thành, một cuộc đời chưa kịp sống trọn.
Bảy mươi chín năm đã đi qua. Chiến tranh cũng đã lùi xa. Nhưng sự hy sinh của những người đã ngã xuống chưa bao giờ là một câu chuyện cũ. Bởi nền hòa bình mà chúng ta đang có hôm nay không tự nhiên mà thành.
Trong từng con đường bình yên, từng mái nhà sáng đèn, từng tiếng trẻ thơ đến trường, từng buổi sáng người người được sống, được làm việc, được yêu thương và mơ ước, đều có một phần máu xương, tuổi trẻ và cuộc đời của biết bao thế hệ cha anh.
Có người ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ.
Có người chưa kịp trở về thăm mẹ.
Có người chưa kịp thực hiện lời hẹn với người thương.
Có người nằm lại nơi rừng sâu, bên dòng sông, trên một ngọn đồi xa lạ, đến hôm nay vẫn chưa tìm được tên tuổi và quê nhà.
Tháng Bảy trở về, nhắc mỗi chúng ta biết dừng lại giữa những bận rộn thường ngày để tưởng nhớ, để biết ơn và để hiểu rằng cuộc sống bình yên hôm nay đã được đánh đổi bằng những mất mát lớn lao đến nhường nào.
Trong những ngày tháng Bảy, thật xúc động biết bao, hành trình 500 ngày đêm tìm kiếm, quy tập hài cốt liệt sĩ càng khiến lòng người thêm nghẹn lại.
Năm trăm ngày đêm không chỉ là một con số. Đó là những ngày nắng cháy, những đêm mưa rừng, những bước chân băng qua núi cao, vực sâu và những vùng đất từng hứng chịu bom đạn.
Đó là sự kiên trì của những con người mang trong lòng một lời hứa với đồng đội: khi đất nước đã hòa bình, sẽ cố gắng đưa nhau trở về.
Đó còn là nỗi mong chờ của những người mẹ, người cha, người vợ, người con và những gia đình đã dành gần cả cuộc đời để đợi một tin tức, một di vật, một phần hài cốt của người thân.
Mỗi hài cốt được tìm thấy không chỉ là kết quả của một cuộc tìm kiếm. Đó là một người con được trở về với đất mẹ. Là một gia đình có nơi để thắp hương. Là một cái tên được gọi lên sau bao năm chìm trong im lặng. Là một cuộc đoàn viên đến muộn, nhưng vẫn vô cùng thiêng liêng.
Và phía sau mỗi cuộc trở về ấy là biết bao công sức thầm lặng của những người đang ngày đêm làm nhiệm vụ tìm kiếm, quy tập, xác minh và đưa hài cốt các liệt sĩ về với quê hương.
Họ đi giữa rừng sâu, lần theo từng dấu tích cũ, từng lời kể của nhân chứng, từng tấm bản đồ đã phai màu. Có khi tìm kiếm nhiều ngày mà chưa có kết quả. Có khi chỉ một mảnh di vật nhỏ cũng đủ khiến mọi người lặng đi. Bởi chiến tranh đã lùi xa, dấu vết có thể dần mất đi, nhưng tình đồng đội và lòng biết ơn thì vẫn còn đó.
Dân tộc Việt Nam từ bao đời nay luôn trân trọng đạo lý “Uống nước nhớ nguồn”, “Ăn quả nhớ người trồng cây”. Vì thế, việc tìm kiếm và đưa các liệt sĩ trở về không chỉ là trách nhiệm, mà còn là nghĩa tình; không chỉ là công việc của một cơ quan hay một lực lượng, mà là tiếng gọi từ lương tâm và đạo lý của cả dân tộc.
Là những người đang được sống trong hòa bình, có lẽ sự tri ân chân thành nhất không chỉ nằm ở một nén hương, một vòng hoa hay một phút mặc niệm. Tri ân còn là cách chúng ta sống mỗi ngày.
Là biết quý trọng hòa bình. Là không thờ ơ trước những mất mát của quá khứ. Là biết yêu thương người bên cạnh, sống tử tế, có trách nhiệm với gia đình, với cộng đồng và với đất nước. Là cố gắng làm tốt công việc của mình, nuôi dạy con cháu nên người, gìn giữ những điều tốt đẹp mà cha ông đã đánh đổi bằng cả cuộc đời để trao lại.
Chúng ta không thể sống thay phần đời còn dang dở của những người đã khuất. Nhưng chúng ta có thể sống sao cho xứng đáng với sự hy sinh của họ. Sống để hòa bình không trở thành điều bị xem là hiển nhiên. Sống để những mất mát năm xưa không bị chìm vào quên lãng.
Sống để đất nước mà các anh, các chị đã gửi lại bằng máu xương ngày một bình yên, nhân ái và tốt đẹp hơn.
Ngày hôm nay, 27/7, xin được thành kính cúi đầu trước anh linh các Anh hùng Liệt sĩ.
Xin được gửi lòng biết ơn sâu sắc đến các Mẹ Việt Nam Anh hùng, những người mẹ đã tiễn chồng, tiễn con ra trận và có những người đã chờ đợi đến cuối đời mà vẫn chưa một lần được đón con trở về.
Xin tri ân các thương binh, bệnh binh, những người đã mang theo trên thân thể và trong ký ức những dấu tích không thể xóa nhòa của chiến tranh.
Xin chia sẻ và biết ơn các gia đình đã âm thầm chịu đựng mất mát, hy sinh để góp phần làm nên nền độc lập, tự do của dân tộc.
Và xin chân thành cảm ơn những người vẫn đang ngày đêm đi tìm đồng đội, đưa các liệt sĩ trở về với tên gọi, với quê hương và với vòng tay của đất mẹ.
Trong khói hương trầm lắng của tháng Bảy, chúng con cũng xin hướng lòng về mười phương chư Phật, chư vị Bồ Tát, thành tâm cầu nguyện cho anh linh các cô, các chú, các anh, các chị đã hy sinh vì non sông đất nước.
Nguyện nhờ ánh sáng từ bi và trí tuệ của chư Phật soi đường, dẫn lối.
Nguyện cho những đau đớn, sợ hãi và mất mát trong những năm tháng chiến tranh đều được lắng dịu.
Nguyện cho những người còn chưa tìm được tên, chưa tìm được quê hương, chưa được trở về bên gia đình cũng được nương nhờ công đức, buông xả mọi vướng mắc, nhẹ nhàng bước về miền an lành.
Nguyện cho anh linh các liệt sĩ được gần Phật, nghe pháp, khai mở tâm trí, sớm giác ngộ và siêu sinh về cảnh giới thanh tịnh.
Nguyện đem tất cả lòng thành kính, biết ơn và những việc thiện lành của người đang sống hồi hướng đến những người đã khuất.
Cầu mong mỗi người đã ngã xuống đều được an yên.
Mỗi người đang kiếm tìm đều đủ sức mạnh để tiếp tục hành trình.
Mỗi gia đình đang chờ đợi rồi sẽ có một ngày được đón người thân trở về.
Để mỗi cuộc trở về đều là một cuộc đoàn viên. Để mỗi cái tên đều được gọi lại bằng tất cả yêu thương và trân trọng. Và để lòng biết ơn mãi mãi là mạch nguồn lặng lẽ, bền bỉ, nuôi dưỡng tâm hồn dân tộc Việt Nam.
Nguyện cho những người đã ngã xuống được an nghỉ trong ánh sáng từ bi của mười phương chư Phật.
Và nguyện cho những người đang sống biết trân quý hòa bình, sống lương thiện, bao dung và yêu thương nhau hơn, để sự hy sinh của các anh hùng liệt sĩ mãi mãi không trở nên vô nghĩa.
Nam mô Tiếp Dẫn Đạo Sư A Di Đà Phật 
Xin thành kính tưởng niệm và tri ân các Anh hùng Liệt sĩ.
(27.07.2026, QH & MayQ Team)
Để biết ơn. Để trân trọng. Và để hiểu rằng, “Hòa bình đẹp lắm!”.
Chia sẻ bài viết

Không có bình luận