#Sống SAU NẮNG HẠN, RỒI MƯA SẼ ĐẾN…
#Sống
SAU NẮNG HẠN, RỒI MƯA SẼ ĐẾN… ![]()
Bạn có đang gặp khó khăn, bế tắc? Hãy thử đọc qua bài viết này coi bạn có lảy ra được ‘tín hiệu’ gì không nha ![]()
Chị là một khách chuyến Thương – Ngày mình biết thương mình diễn ra hồi tháng 5 năm nay của tụi mình. Gương mặt chị đẹp và sáng, người cao dong dỏng quý phái, lại mang phảng phất nét lạ của một người từ xa về. Chị ôm choàng lấy mình, nói ngay một câu: “Cho tui ôm QH một cái được không. Biết ơn người đã cứu sống tui!”
Ủa? Mình cũng có hơi một chút bất ngờ, nhưng vốn đã quen với muôn hình vạn trạng các dạng tâm trạng của những ‘người bạn mới’ như vầy, nên mình cũng ôm lại chị một cái. Chị nhìn thấy nụ cười của mình, chị nói: “Tui nói thiệt! Để lúc nào có dịp, tui kể cho QH nghe!”
Và, ‘cái dịp’ đó đã tới khi tất cả chúng mình được ngồi quây quần bên nhau thành vòng tròn, chia sẻ những tình cảm của mình. Chị cho biết, chị sinh năm 1968, đến nay cũng 57 tuổi rồi, và đang sống tại Pháp. Mấy chục năm sống nơi xứ người, chị đầy nỗ lực, gom góp tạo dựng được một tiệm làm đẹp, cũng được 16 năm. Cứ ngỡ đời cứ thế mà trôi, nào ngờ, vào một ngày khoảng đầu năm 2023, ngôi nhà nơi chị dùng làm tiệm làm đẹp bỗng nứt nghiêm trọng, do ảnh hưởng của một công trình xây tàu điện ngầm gần đó. Tình hình được chính quyền sở tại kết luận là do chất lượng công trình ngôi nhà dành làm tiệm ấy không đủ an toàn, và hệ quả là, chị bị yêu cầu phải đóng cửa tiệm, mất luôn căn nhà mà không được bất cứ sự đền bù nào. Tự nhiên trong cảnh ‘ra đường’ đúng nghĩa, nghề nghiệp không còn, tài sản chính cũng không còn. Chị bị sốc nặng!
Tệ hơn, do mất việc ở tuổi 57, chị gần như rải các đơn xin việc khắp nơi, nhưng hầu như đều không có hồi âm, vì không ai muốn nhận vào làm một người phụ nữ đã qua thời kỳ mạnh khoẻ nhất để làm việc. Chồng con thì mỗi ngày đều vẫn phải ai cũng đi làm, đâu ai ở nhà cùng bầu bạn với chị được. Tuyệt vọng, chị rơi vào trạng thái mất ngủ triền miên. Mỗi ngày, từ sáng đến tối, chị nằm sải lay trên chiếc ghế sofa trong phòng khách, mắt đờ đẫn nhìn lên trần, mọi việc dường như đóng băng lại tại đó. Chị sợ suy nghĩ. Sợ cả việc đối diện với sự thật. Cứ nằm đờ đẫn như vậy, ngày này qua ngày khác…
Câu chuyện của chị khách chuyến Thương làm cho mình nhớ lại tình trạng của chính mình gần bảy năm về trước.
Ngày đó, vừa bất đắc dĩ phải khép lại cánh cổng với ngành truyền hình sau hơn 20 năm gắn bó, tụi mình cũng từng rơi vào tình trạng hoang mang, ngơ ngác và không biết phải làm sao như vậy.
Và bởi vì ở nhà MayQ, mấy chị em chúng mình đều yêu thích việc du lịch, nên mấy đứa bàn nhau kết hợp với tinh thần truyền cảm hứng sống tích cực cho mọi người, nên mở ra nhánh Du lịch truyền cảm hứng. Có điều, dạng du lịch này lúc ấy chưa phổ biến, mọi người cũng chưa thực sự cảm thấy có nhu cầu tham gia những chuyến đi kiểu như vậy, nên những chuyến đầu tiên thực sự khá… thảm hại. Từ một biên tập viên, người dẫn chương trình truyền hình thường đứng trên sân khấu lớn trước hàng ngàn người, thời điểm đó, mình thường lặng lẽ đi theo phục vụ những đoàn khách tour Yên đầu tiên chỉ có lác đác… 5-7 người, rồi hơn chục người. Thu nhập thì dĩ nhiên làm sao có được, hơn nữa, là cảm giác bức bí và hoang mang đến tận cùng, không biết rồi mình sẽ đi về đâu, sẽ làm sao, rồi sẽ thế nào?
Đó là một buổi chiều cùng với đoàn tour Yên vào thăm tràm chim Đông Hồ ở Hà Tiên. Trên đường quay trở ra, lấy làm lạ với cảnh thi thoảng dọc hai bên đường, có vài xác cá nằm khô quắt, chỏng trơ. Mới đầu tưởng ai phơi cá khô rồi làm rơi rớt. Tới chừng đi một hồi lại nhìn thấy vài chú cá khác nữa thì mới nghĩ, có thể có một lúc nào đó nơi đây vào mùa nước nổi, nước tràn khắp nơi, cá lội tung tăng thoải mái tràn cả lên mặt đường. Đến chừng nước rút, sẽ có một số chú cá bơi xuống không kịp, mắc cạn lại.
Chị Diễm Hương – chị ruột mình, lúc đó cùng đi trong đoàn phục vụ với mình, xót xa, nói còn có một khoảng cách gần bờ ruộng như vậy, sao chúng nó không chịu ráng lóc thêm một hai hơi nữa là có thể tung mình xuống ruộng nước rồi không? Mình nhìn chú cá một hồi, ngẫm nghĩ: Có thể là vì nó không nhìn thấy, nó không biết. Nó không biết là nó đang rất gần với bờ ruộng rồi. Chứ nếu nó biết, có lẽ nó sẽ có thể ráng thêm vài hơi nữa, và mọi chuyện có thể đã khác.
Hình ảnh chú cá nằm bên bờ nước buổi chiều ấy thực sự như một cú hích thẳng vào trong trạng thái đờ đẫn của mình. Mình nghĩ, chúng ta thực sự nào có khác gì đâu. Con đường đời lắm lúc quá sức chông gai, mênh mông chạy hoài đến kiệt sức. Những lúc ấy, có bao giờ ta nghĩ, ta cũng đang rất gần với mốc giải thoát, với cánh cửa mở rộng, chỉ còn cách có vài hơi ráng cuối cùng nữa thôi?
Đúng là cũng khó. Vì những hơi cuối cùng ấy là những khi sức ta đã yếu lực ta đã cạn… Thế thì những lúc ấy niềm tin chính là thứ cung cấp cho chúng ta những giọt lực quý giá để chúng ta gắng gỏi bước tiếp.
Như thể hồi sinh từ dòng suy nghĩ ấy, mình xốc lại tinh thần, nói với chị Diễm mình: Chú cá bên bờ nước này chính là một ‘tín hiệu từ Vũ trụ’ được gửi gắm cho chúng mình đó. Có thể tụi mình cũng chỉ cần thêm một vài hơi ráng ráng nữa thôi, sẽ lại được ‘tiếp nước’. Và đêm ấy về, mình ghi lại đôi dòng chia sẻ trên Facebook, động viên mình, cũng là truyền tải thông điệp động viên ấy cho những ai có thể cũng đang trong tình trạng ‘ngáp ngáp bên bờ nước’ như vậy, giống như tụi mình. Bài viết đã nhận được sự đồng cảm nồng nhiệt từ nhiều bạn trên các kênh mạng xã hội, có lẽ là vì nó chạm đúng nỗi lòng của rất nhiều người. Thì ai mà chẳng có lúc nằm trong cảnh như vậy!
Và bạn có biết điều kỳ diệu nào đã xảy ra không? Quả thật sau thời điểm cuối 2018 ấy, nhà MayQ chúng mình đã không ngừng nỗ lực, không ngừng nỗ lực. Lần nỗ lực nào cũng coi như đây là ‘cú lóc cuối cùng’ để có thể chạm được vào nguồn nước trong xanh. Để rồi, chỉ một năm sau đó, năm 2019, như một cái duyên lành đưa đẩy, những chuyến Đại cộng hưởng ra đời, mở đầu cho những chuyến đi truyền cảm hứng sống tích cực, thiện lành, hướng về tu tập chuyển hóa cuộc sống cho nhiều người, và sau đó, là những chuyến đi khác nữa: dòng An, dòng Tịnh… Cho đến nay, nhánh Đại cộng hưởng đã bước được sang năm thứ sáu, vẫn tiếp tục là một trong những hành trình đầy tâm huyết của chúng mình. Bên cạnh đó, cũng vào năm 2019, cuối năm ấy, những kiến thức uyên thâm vi diệu của Numerology cũng do một nhân duyên kỳ diệu đã được đưa về truyền vào tay chúng mình. Để rồi, ý thức đây là một công cụ vô cùng giản đơn mà hữu hiệu để mọi người tự nhìn lại bản thân, chỉnh sửa cuộc sống mình, qua đó mà đời đẹp hơn, tươi hơn, chúng mình chuyển tên tiếng Việt của nó thành Nhân số học, và thuận nước đẩy thuyền theo dòng chảy nhân duyên, Nhân số học đã đưa nhà MayQ chúng mình trải ra nhiều chuỗi bài viết, video clips mang đến nhiều kiến thức cho các bạn đọc, bạn theo dõi gần xa…, rồi quyển sách Thay đổi cuộc sống với Nhân số học chúng mình phát triển nghiên cứu từ quyển sách gốc The Complete Book of Numerology của TS. David A. Phillips, rồi theo nhiều hành trình của các khoá học về Quản trị cuộc sống với Nhân số học, phiên bản Offline và cả Online cho bạn học toàn thế giới… Quả thật, những ‘Chú cá bé nhỏ’ là chúng mình, đã tiếp nhận được thông điệp ẩn dụ sâu sắc ấy từ Vũ trụ, và đã không bỏ cuộc, và đã tiếp được ‘bờ nước’, để rồi đã lại được bơi lội tung tăng tha hồ thỏa thuê trong dòng nước mát lành ấy!
Và điều đẹp đẽ nữa, câu chuyện từ tận 2018 ấy, sau năm năm, cũng không biết bằng nhân duyên kỳ diệu nào, đã chạm được vào tai của chị khách chuyến Thương tuyệt vọng mất ngủ triền miên kia. Chị kể, sau khi nằm tuyệt vọng trong tình trạng mất ngủ triền miên hơn 10 tháng trời đó, một ngày chị nghĩ, chị không thể để mình trong tình trạng này hoài mãi được, chị phải tìm cái gì đó để nghe, để lơ mơ mà ngủ chứ. Và trong khi lướt tay trên dòng Feed của Youtube, chị chạm trúng chiếc audio có kể về câu chuyện chú cá trong chuyến tour Yên này. Và thú thật, lúc ấy chị không hề hiểu cô trong audio đang nói gì, chỉ biết rằng, nghe lơ mơ giọng cô ấy nói nói thủ thỉ một hồi, chị đã thực sự rơi được vào giấc ngủ! Một giấc ngủ sâu, ngon lành, kéo dài năm tiếng đồng hồ, sau hơn 10 tháng trời mất ngủ!
Tỉnh dậy sau giấc ngủ sâu, chị như được phần nào ‘hồi hồn’. Bèn lên trở lại Youtube, lật lại xem chiếc audio kia cô ấy nói cái gì. Thì lúc đó chị nghe lại được bài này. Lần này thì chị hiểu. Nước mắt chị rơi. Bài này, thực sự là một cơn mưa đến, tưới tắm cho tâm hồn chị đã cằn cỗi khô hạn gần một năm nay, là một tín hiệu cho sự hồi sinh thực sự!
Sau đó, chị thực sự bắt đầu xốc lại tinh thần và quay trở lại hành trình tìm kiếm việc làm. Như đã nhắc qua ở trên, ở lứa tuổi 57, chị đã rải hàng mấy chục lá đơn xin việc đi các nơi, mà không có một sự phản hồi nào. Nhưng lần này chị không ngưng hy vọng. Chị ráng giữ lối sống tích cực. Bên cạnh giữ cho mình khỏe mạnh và tỉnh táo, chị lại lên Youtube, lục lại kênh của ‘Cô Quỳnh Hương’, lấy cô QH làm bầu bạn bên chị đi qua những tháng ngày nuôi lại hy vọng. Và trong hàng trăm chiếc video clip đăng tải trên kênh Quynh Huong Le Do, chị chạm phải clip về phương pháp Ho’Oponopono. Cảm thấy phương pháp này thật hay, những ‘câu thần chú’ về biết ơn và xin lỗi: Tôi xin lỗi/Hãy tha thứ cho tôi/Cảm ơn bạn/Thương lắm, cũng thật là nhân văn, lại đang rảnh rỗi, chị bắt đầu nhẩm theo, và thực hành…
Và bạn có biết điều kỳ diệu nào đã xảy ra với chị ấy không? Khi chị vừa bắt đầu đọc những câu Ho’Oponopono vào buổi sáng hôm ấy, chỉ vài tiếng sau, buổi chiều cùng ngày, một người cháu họ liên lạc lại với chị, bảo rằng “Mợ vẫn còn đang đi tìm việc phải không? Mợ có muốn đi làm bán hàng tại sân bay không, có chỗ này họ đang tuyển dụng.” Và thế là trong tâm trạng rất tốt và tràn trề hy vọng, chị lên đường. Và có lẽ năng lượng tốt đẹp mà chị đã gầy dựng được trong những ngày qua đã giúp cho chị có một bộ dạng tươi tắn, thần sắc vui vẻ, và chị đã được nhận vào làm! Chị không thể diễn tả hết niềm vui, sự hân hoan vui sướng của mình. Và trên tất cả, trong lòng chị dâng ngập tràn cảm giác biết ơn. Biết ơn Vũ Trụ đã tỉ mỉ an bài từng bước từng bước để chị học được bài học lớn của cuộc đời: Không bỏ cuộc. Biết ơn phép Ho’Oponopono nhiệm màu không thể diễn tả hết bằng lời, biết ơn cả những con người đã góp một phần cho chị quay trở lại với niềm hy vọng.
Sau mấy tháng ổn định với công việc mới, chị quyết tâm kiếm một chiếc máy bay suất giá rẻ, bay về VN, về để tìm gặp được người đã giúp cho chị một giấc ngủ quý báu sau gần một năm thức trắng, và thông điệp quý về “Thêm một bước nữa thôi, là thoát rồi”, để chị nỗ lực dấn bước, và quả thật, đã hồi sinh. Vừa lúc ấy, trên mạng, chị đọc được nhà MayQ của cô QH mở ra hành trình Thương. Chị đăng ký liền. Và ở đó, chị gặp chúng mình. Ồ, hoá ra cái ôm chị dành trao cho mình ngày gặp gỡ ấy, nó lại chan chứa tình thương và bao nhiêu điều muốn nói như vậy. Thương lắm!
Và rồi, ngẫm lại hết thảy những điều đã qua, cả câu chuyện của tụi mình, của chị khách tour Thương, mới thấm thật sâu, khi mọi lối đi dường như đã khép lại, khi tâm mình bị dồn tới góc tối của khó khăn, của nghi ngại và đường cùng, thì thật ra, đó chính là lúc những ‘mạch ngầm’ của sự biến chuyển bắt đầu được khơi dậy. Như trời khô hạn gặp mưa. Như mầm non rướn lên từ lớp đất khô dày đặc. Như mạch nước ngầm thấm qua tầng đá cứng. Những lúc đó, ta tưởng như mình đang kiệt quệ, nhưng thật ra, đó là lúc cuộc sống đang đẩy mình tới gần sát rìa của một sự chuyển hóa.
Nếu không có những chặng ‘cùng’ đến tận cùng ấy, làm sao ta biết mình vẫn còn khả năng để ‘biến chuyển’? Và nếu không có ‘biến chuyển’, thì làm sao ta chạm được đến ‘hanh thông’?
Và bạn có nhận ra được thông điệp gì mà chúng mình vừa đang gửi đến cho các bạn qua bài viết này không? Ai cũng có lúc thấy lòng mình khô hạn, tuyệt vọng hay bế tắc trước những thử thách khắc nghiệt của cuộc sống. Và nếu chúng mình đã không bỏ cuộc, chị khách tour Thương của chúng mình cũng đã không bỏ cuộc, thì các bạn cũng đừng bỏ cuộc nha! Hãy hiểu rằng, hạn hán khô cằn là điều không tránh khỏi của trời đất, vậy ráng mà lết cho qua được những ngày khô cằn, nhất định sẽ tới ngày Mưa sẽ tới, và ta sẽ lại hồi sinh!
Gửi niệm lành cho tất cả sớm vượt qua được hết tất cả những chướng ngại và vượt khó thành công ![]()
(29.05.2026, QH & MayQ Team)

Không có bình luận