[CHUYẾN AN LÀO – 6/2026] THÊM MỘT HÀNH TRÌNH ẤM ÁP, ĐONG ĐẦY
[CHUYẾN AN LÀO – 6/2026]
THÊM MỘT HÀNH TRÌNH ẤM ÁP, ĐONG ĐẦY ![]()
![]()
Trong những ngày thời tiết khắp nơi nóng như đổ lửa này, dùng chữ ‘ấm áp’ thiệt là cũng có chút ngại mọi người khó cảm nhận. Nhưng thật sự, đó chính là từ đắt nhất để mô tả hành trình bốn ngày thong dong trên đất Lào, của chuyến AN Lào năm nay của nhà MayQ Go.
Đất Lào những ngày tháng Sáu, trời cũng nóng… không thua Việt Nam, hihi. Tuy nhiên, trong cái nắng đó, sự ấm áp được lan toả bởi tình thân, được chậm rãi kết nối giữa những thành viên trong đoàn. Đúng như tiêu chí “Đi một mình, về một khối”, không ai bị bỏ rơi hay lạc lõng trong hành trình này. Để rồi, chậm rãi đi qua bốn ngày, tất cả các thành viên chậm rãi thấy mình quý mến nhau, những cuộc chuyện trò, những cái nắm tay, những nụ cười, những cái ôm… Nỗi niềm người này được lắng nghe bởi những người khác. Để rồi, từ những gia đình có số thành viên đi đến 8 người, đến những người vỏn vẹn đi chỉ một mình; từ những bạn nhỏ sinh sau 2000, đến những người cô, người chị lớn tuổi đã ngoài 60-70, thậm chí có cô hơn 80, vẫn được con gái thiết tha xin cho ‘bảo lãnh’ để được cùng có mặt.
Đất Lào vẫn như vậy, hiền hoà, chậm rãi. Trong mấy ngày ở đây, với tinh thần của chuyến AN, việc tu tập được dừng lại ở mức độ 30%, gói gom trong ‘KPI’ tối thiểu của một ngày là một quyển Khấn nguyện trợ duyên cùng một thời thiền quán. Vậy mà rốt cục, cả đoàn đã đi qua được rất nhiều.
Đó là ngày đầu tiên với thời cộng hưởng đầu ngày của chùa cổ Ong Teu, rồi viếng thăm chùa cổ Vat Sasiket và nhiễu quanh đại bảo tháp Pra That Luang. Lần này sang đây không bị mưa, nên cội bồ đề khổng lồ bên trong khuôn viên chùa Pra That Luang trở thành nơi chúng mình ngồi lại thiền tĩnh tâm quán ánh sáng. Mọi người vỡ oà khi trong đôi mắt nhắm và với sự định tâm, những màu sắc xanh biếc của ‘thái dương lam thuỷ’, rồi sắc cam đỏ rực của năng lượng mặt trời trở nên rành rạnh. Với nhiều người, đây là lần đầu tiên họ cảm nhận được màu sắc rực rỡ đến thế này qua đôi mắt nhắm. Nên xúc cảm đong đầy.
Định rằng sẽ có một thời lạy sám pháp địa xúc ngay tại cội bồ đề này, tuy vậy em Phong bảo, không hiểu sao file nội dung của thời sám địa xúc này trong máy của em ẩn đâu mất tiêu không tìm được. Vì thế, tụi mình quyết định sẽ dời thời lạy sám sang ngày hôm sau, khi đoàn về đến cố đô Luang Prabang. Đến chiều tối về, mình định gõ tin yêu cầu team ở nhà gửi lại link nội dung cho tụi mình tải lại, để mai có cái mà sử dụng, thì em Phong cập nhật: Ủa, lạ chưa, file đó nó xuất hiện trở lại trong máy em rồi!
Đến buổi sáng hôm sau, sau lễ cúng dường cho các nhà sư khất thực (lễ Tak Bat), cả đoàn quay trở lại Wat Xieng Thong – ngôi chùa cổ kính đẹp tuyệt trần mà chiều tối qua, cả đoàn đã đến viếng bên ngoài và đã kịp có một thời tĩnh tâm quán hơi thở ở đó. Đặt tấm trải, định ngồi vào chỗ cũ, thì nhân viên bảo an ở chùa đến báo: “Quý vị không được ngồi ở đây.” Ồ? Đang hơi có một chút thất vọng, thì vị ấy bảo “Thay vào đó, quý vị phải vào ngồi chính thức bên trong chánh điện mới được.” Ồ (lần hai). Cái này đúng kêu bằng “Cầu còn không được” nữa đây nè! Cả đoàn hoan hỉ tiến vào, ổn định trang trọng trong gian chánh điện. Ở đó, khi thời lạy sám pháp địa xúc diễn ra, ai nấy năm vóc sát đất, lắng nghe từng lời lạy… Thì ở đó, cái lạy thứ ba, “Con lạy tạ mảnh đất này. Có lẽ là duyên nhiều đời nhiều kiếp, con đã từng sống ở đây, trưởng thành ở đây, phát triển ở đây, để rồi hôm nay, đủ duyên được gọi về lại mảnh đất này…” Nước mắt muốn ứa vành mi. Không phải chỉ cho bản thân mình, mình đã quay về mảnh đất này được một hai lần, hẳn nhiên là ‘hữu duyên’ rồi còn gì. Mà là, trong đoàn của chúng mình lần này có rất nhiều guơng mặt mới, lần đầu tiên được đến với đất Lào, được đến với đất cố đô Luang Prabang…
Ôm ôm nhau sau đó trong tình thương và cảm xúc dạt dào, mọi khoảng cách đều ngắn lại. Để rồi, chuyến tham quan thác Kwangsi ngay trong buổi sáng, sau đó đã thật sự gắn kết tình thân giữa các nhóm với nhau, giữa các thành viên với nhau.
Lần trước sang đây, theo lịch trình là đi buổi chiều, gặp ngay ngày mưa nên nước đục ngầu màu vàng phù sa. Lần này, chúng mình đổi lịch vào thác Kwangsi buổi sáng. Chao ơi trời trong vắt. Cái nắng oi ả mùa hè được che râm mát với những tàng cây cổ thụ to và xanh ngắt. Thác Kwangsi mùa nắng, nước không nhiều như mùa mưa, nhưng cũng đủ làm mát lạnh những đôi chân được ngâm, những cơ thể nóng bức được dầm mình trong những vũng thác đọng. Nước xanh biếc màu ngọc bích, trong suốt, và ‘secret’ đầy thú vị mà cả đoàn ‘Wowww’ không ngớt chính là những đàn cá be bé rất dạn người, rất hứng thú xúm vào rỉa rỉa chút chút chân người… Haha, cái gì kêu bằng “Massage cá” là đây, chứ gì nữa! Người xuống nước cũng thích, mà người không nhảy xuống nước cũng thật rôm rả hưởng thụ việc ngồi ăn vặt các loại trái cây nhiệt đới: dứa, bưởi, xoài xanh…, hoặc những trái bắp ngô non ngọt ngào. Không khí thư giãn làm cho những câu chuyện tâm tình, tỉ tê… mở ra rôm rả. Tinh thần ‘AN’ là đây, chứ còn gì nữa!
Buổi trưa nắng, cả đoàn trốn nóng trong chuyến tàu dài hơn hai tiếng đồng hồ dọc sông Mekong, lên ngã ba sông, đến hang Pak Ou. Hang động thiêng liêng có niên đại hàng mấy trăm năm này luôn mang những giá trị đặc biệt, bởi dấu ấn lịch sử, bởi niềm tin và lòng tin, còn bởi năng lượng linh thiêng đặc biệt tại hai hang Thượng và Hạ. Vị trí của Hang Pak Ou rất đẹp, nằm cheo leo trên vách đá nhìn ra sông Mekong hùng vĩ. Nơi đây là một không gian tâm linh lặng lẽ lưu giữ niềm tin và sự thành kính của biết bao thế hệ người Lào. Giữa bóng tối tĩnh mịch của hang động, hàng ngàn pho tượng Phật như đang âm thầm hiện diện, mỗi pho tượng là một lời nguyện, một dấu ấn của lòng tin được gửi gắm qua thời gian.
Mấy chục con người lặng lẽ trèo hơn 100 bậc thang, tĩnh toạ tại Hang Thượng. Nơi đó, cả đoàn đã có thời đọc Khấn nguyện trợ duyên, rồi thời thiền OM. Những âm thanh OM… ngân vang, trong hang động sâu thẳm, như càng được khuếch tán rộng và sâu hơn nữa. Nhằm ngay ngày 14/5 âm lịch, thời kinh và thiền OM này vừa mang giá trị lợi lạc cho bản thân mỗi thành viên trong đoàn, vừa như góp phần bồi thêm năng lượng thành kính cho chốn hang sâu tĩnh mịch và linh thiêng này. Thật biết ơn quá! ![]()
Buổi sáng cuối cùng của hành trình, theo lịch trình, chúng mình sẽ cùng nhau lên đỉnh đồi Phousi, nơi cao nhất, đẹp nhất của toàn thành phố cổ Luang Prabang để đón bình minh lên, đồng thời cũng là nơi duy nhất để được ngắm cùng lúc hai dòng sông: Mekong và Nam Khang chạy song song hai bên Luang Prabang trước khi nối dòng đổ tiếp về xuôi. Ba rưỡi sáng, mình thức dậy trong tiếng mưa rơi rào rạt. Thật lạ, bởi trước đó, mấy ngày trời toàn nắng. Tiếng mưa vừa như một sự ủi an xoa dịu cho cái nóng, đồng thời cũng là một ‘cảnh báo’ nhẹ: mưa như vầy, làm sao leo đồi Phousi? Mình nghĩ, đợi đến năm giờ rưỡi – giờ chúng mình hẹn nhau khởi hành, nếu mưa ngừng, chúng mình sẽ đi nhé.
Vậy mà quả thật, đến tầm năm giờ sáng, mưa ngơi hạt, và đến tầm năm rưỡi, mưa ngừng hẳn! Đoàn người háo hức lên đường. Trèo 129 bậc thang là đến với đỉnh đồi Phousi… Hướng về phía Đông, là nước Việt Nam yêu dấu của chúng mình, cũng là hướng mặt trời lên. Mặt trời hôm nay trốn kỹ sau những vầng mây, nhưng không quan trọng. Buổi sáng cuối cùng này, chúng mình cùng nhau thiền quán biết ơn, xin lỗi và rải tâm từ. Không gian tinh mơ yên tĩnh, càng làm cho mỗi người thêm tập trung lắng theo thời quán tâm. Xin lỗi và biết ơn bản thân. Xin lỗi và biết ơn người thân người thương. Xin lỗi và biết ơn những người đang mang những ‘bài thi khó’ cho ta… Vừa đến đoạn đó, trời lại rớt hạt lai rai trở lại. Cơn mưa không quá lớn để ngăn cản hoàn toàn thời thiền, chỉ như thêm một chút ‘tín hiệu’, như thể nói “Ta đang lắng nghe, các con tiếp tục đi…”
Đi về trong những hạt mưa ấy, và cơn mưa nhẹ này đã kéo dài gần như suốt buổi sáng, cho đến sát giờ chúng mình tạm biệt Luang Prabang để về lại Vientian, khép lại một hành trình chỉ vỏn vẹn bốn ngày ba đêm mà vẫn đủ đong đầy và ấm áp. Ngồi lại bên nhau buổi sáng cuối cùng trong chùa cổ Wat Wisunarat trên đất Luang Prabang, mình gợi cho cả đoàn ngẫm ngợi về những thông điệp chính mà đoàn chúng mình thu nhận được qua hành trình lần này.
Đoàn 36 thành viên, một con số đặc biệt đầy ý nghĩa, mang thông điệp “khai mở tâm thức, hoàn mãn một hành trình”. Những duyên lành đã lần lượt hiển hiện, gần như là một sự trợ duyên rất đẹp cho rất nhiều thành viên mới tinh của đoàn, lần đầu tiên được tiếp cận với Phật pháp, với những thời kinh kệ, những thời thiền tĩnh tâm, lại cảm thấy dễ chịu và dễ thích nghi đến như vậy. Và đặc biệt, việc mưa ngưng chỉ tầm hơn một tiếng, vừa đủ cho cả đoàn đủ duyên vẫn trèo lên đỉnh đồi Phousi, lễ Phật và thiền tĩnh tâm, xin lỗi và biết ơn, ngay trong buổi sáng rằm tháng 5 âm lịch, càng là một dấu hiệu rõ nét. Trong thời cùng đọc Khấn nguyện trợ duyên cùng nhau, có tín hiệu thôi thúc, thế là sau đó tụi mình đã chiếu theo Mai Hoa Dịch Số mà ‘giải mã’ cho thông điệp “Mưa ngừng rồi lại rơi vào tầm 5g30 – 6g30 sáng Rằm tháng 5 năm Bính Ngọ”.
Theo đó, quẻ Dịch mà chúng mình truy ra được là quẻ Hoả Sơn Lữ – một lời dặn dò mỗi người sống khéo cư xử với những người xung quanh, trong bối cảnh nơi đâu cũng là ‘nhà trọ trần gian’. Hoả Sơn Lữ còn mang thông điệp “đi đó đi đây để mở mang trí tuệ, mở mang tâm thức”, vốn chính là điều cả đoàn chúng mình đang thực hiện, chứ gì nữa. Ngoài ra, quẻ biến từ hào động dẫn đến là quẻ Thuần Ly, nơi mỗi người được khuyên hãy chăm chỉ tu sửa thân tâm, tự biến mình thành những ngọn đèn sáng, vừa soi cho bản thân, vừa là nguồn sáng hữu ích cho những người hữu duyên xung quanh ta nữa… Chiếu theo bối cảnh chuyến AN lần này, điều này thật thấm thía, khiến ai nấy không khỏi gật gù. Và quẻ hỗ từ quẻ gốc chính là Trạch Phong Đại Quá không khỏi khiến chúng mình suy ngẫm. Trong nhiều thông điệp quan trọng mà Đại Quá thể hiện, có lời dặn “Hãy tranh thủ rút đi trước khi mái nhà đổ xuống”. Hiểu theo nghĩa ẩn dụ, chiếu vào bối cảnh thế giới đang có quá nhiều bất an, từ chiến tranh, thiên tai, tình hình thời tiết phức tạp… như hiện tại, đây có phải là một lời dặn, mỗi người cần gấp rút quay về tu tập, chuyển hoá nghiệp thức, để bảo vệ chính mình, cũng để trụ vững đi qua thời gian khó.
Khép lại một chuyến đi, lại là cảm giác đến là thân thuộc: Thương thiệt là thương những gương mặt đã gắn bó với nhà MayQ từ những ngày đầu, đến bây giờ đã gần như người thân người thương trong nhà. Cũng thương thiệt thương những gương mặt mới, mà chỉ qua vỏn vẹn có bốn ngày, cũng đã chuyển hệ thành ‘người thương’ cả rồi.
Thương lắm!
(29.6.2026 – QH & MayQ Team)
#AN_Lào #MayQGo

Không có bình luận